RỌI

Chắc có thể một đời không thoát được
Thôi ơn trời cứ thế cảm ơn đi
Thôi thời cứ kệ cho lòng trôi giạt
Về một phương nhe trong gió thầm thì

Nầy Thanh Đặng, chú, linh hồn khỏe chứ ?
Đến khi nào đến được bến vô ưu ?
Đừng có hỏi để nàng thành tám hướng
Nghiêng về đâu cũng thơm ngọt nhu tình

Em cứ mãi là chuông, ta mãi chạm
Mừng cho ngày còn đấy tiếng ngân nga
Em cứ mãi là trăng và khoảng cách
Cho ta còn nguyên vẹn chuyến đi xa

Thơ và mộng cảnh không hư mất
Một cánh hoa vàng với bản tâm

Leave a Comment