BÍ MẬT

Không là hòn đạn, mũi tên
Cớ sao thương tích đầy trên hình hài
Em cười tiêu sái, khoan thai,
” Có ai bắt nhớ…”
” Cái người vô duyên “

Thật ra em là phước báu của anh
Thật ra em là hào quang của anh
Thật ra em là hạnh phúc của anh
Nếu không có em anh đã chết
Nếu không có em trái đất nầy chán chết

Cứ là đóa hoa
Cứ là đôi mắt
Cứ bênh trời mê hoặc
Cứ với đời đua tranh

Không là gì cả, không là gì cả ?
Từ đêm dài phát sáng
Nơi ý tình, hư không

Leave a Comment