NHÀN THOẠI

Thơ viết dường như chuyện mỗi ngày
Tấm lòng như thể khói sương bay
Về đâu để được tâm hoàn hảo
Có thể trăm năm vẫn trật trầy
Em ở phương nào trong bốn biển ?
Đành ngồi tâm sự với trời mây !
Ngàn xưa ai kẻ cùng ta thức
Mời cạn cùng nhau một cốc đầy
Rũ áo phong sương cười chí lớn
Trong chòi nhàn thoại với đông, tây
………….
THĂM

Trồng dâu vẫn tính để nuôi tằm
Trồng đã lâu rồi mấy chục năm
Những tưởng cơ thời lâu sẽ đủ
Đâu ngờ bia, rượu thiếu mùi răm
Giang hồ quên quách; thời qua, mộng
Còn lại quê người; rết lạnh căm
Một bóng của ta cần một bóng
Ôm em, hoa nhỏ… với ta nằm
Nhân sinh mộng thực, mai về núi
Dâu của hôm nào, ghé đến, thăm

Leave a Comment