NỐI DÀI,

Đọc Nguyễn Thanh Duyên ” tinh thần cường tráng ” trong thân thể tiều tụy “ “ tôi không thể không ngây ngô cười. Phải chi cái tinh thần không cường tráng thời tốt biết mấy. Ôm vợ mỗi ngày với tinh thần cường tráng. Nhớ người mỗi ngày với tinh thần cường tráng. Mơ ước mỗi ngày với tinh thần cường tráng…ôi chao muôn cái cường tráng trong đầu; để rồi, lực bất tòng tâm.
Con người là phó bản của Thượng Đế, nhưng Thượng Đế sáng tạo chân thật; còn con người, một sáng tạo ngây ngô. Thử tưởng tượng con người sáng tạo ra một hình ảnh để yêu mến, bằng cách phát hoạ một người khác trong đầu, một khu rừng khác trong đầu, một bình nguyên khác trong đầu, một quán rượu để biết nhau, một ngôi nhà để có nhau, một đêm tối ôm nhau và thở,,, rất đẹp; nhưng sau đó là gì. Chỉ là một phác họa. Một sáng tạo không có chân thật. Một thứ hoa trong gương, đầy sầu muộn.
Tinh thần cường tráng có thể là một bài thơ với từng bước trèo lên núi cao, từng bước chinh phục biển cả, từng bước thay đổi số phận của con người và xã hội. Viết và viết và viết. Tâm cảm tràn ra mỗi ngày như thể một cần thiết không thể gián đọan, như thể xã hội nầy đang cực hạn mong chờ. Có thật, có một miền đất như thế ?. Chúng ta có bao nhiêu phần trăm muốn thay màu một đảng phái chính trị, bao nhiêu phần trăm không cần biết những biến động có thể sẽ làm cho thân phận của chính họ có thể khác đi, bao nhiêu phần trăm vui với cái hạnh phúc nhỏ nhoi là mỗi ngày có cơm ăn, áo mặt ?
Tôi thích- Tâm tình hiến dâng; tôi thích- chúng ta cần phải nổi giận. Tôi thích, chúng ta phải làm gì để thay đổi hiện tại. Tôi thích, chúng ta là những con người…
Nhưng “ cái tinh thần cường tráng trong một thân thể tiều tụy “ chắc sẽ không làm được gì.
Suy tư đẻ ra suy tư. Chạm để có một cái chạm khác. Yêu ta để được yêu người.

Leave a Comment