Nàng thơ trên núi, tôi trèo núi
Tôi trèo quên bẵng đã bao năm
Nhìn lên, núi vẫn dường như thế
Tôi vẫn hình như mới khởi đầu
Chết tiệt, nhân gian ngày ngắn quá
Lại còn cơm, áo, gạo, tiền- vây
Một năm được mấy ngày leo núi
Ôm vào đá tảng, phổ lời cây
Tôi không với tới, tôi về lại
Chợt nghe sông nói, biển chưa đầy
Sóng chưa từng chết vì tan tác
Mưa chỉ dày thêm những đám mây…
Lại nghe chim hát trên cành
Lại nhìn lá cỏ tròng trành hạt sương
Ngoài kia phố thị vẫn thường
Hình như thức giữa hoang đường cũng vui.