Chữ bất lực làm nên thơ khổ lụy
Chữ sầu tư nên thơ cũng mơ hồ
Em thất lạc nên thơ đành mất lối
Anh cũng nghe chừng trợt khỏi cơn mơ
Trời tháng tám cớ sao lòng hiu hắt
Anh thật tình thức dậy lúc ban sơ
Nhìn bàn phím, lại thấy cần ngủ lại
Chuyện thời gian, có giữ, cũng khôn cầm
“ Tâm tự tại “ chỉ là điều huyễn tưởng
“ Cái ta là “ nguyên vẹn mớ bòng bong
Muốn thanh thản với đời tám hướng
Dễ dàng ư ?
Chỉ là chuyện dối lòng
Mai có thể, viết “ NỐI DẢI “ lại tốt
Chuyện cùng ta hay chuyện với con đường
Chuyện cùng người, thủ thỉ, chỉ sương sương
Có mò mẫn cũng chỉ ngoài vạt áo
Ngày thường nguyện chẳng cần chi đạt đạo
Chỉ mong sao nguyên vẹn được yêu người
Yêu màu trời yêu cả cái không tươi
Yêu cái chết bước ra từ cái sống
Lòng ta đấy, đôi khi, là trống rỗng
Người ra đi hương tóc cũng theo cùng