TÔI BAY

Nầy, nầy, con nước đang trôi
Có khi nào nghĩ rằng thôi nhớ nguồn ?
Tội cho thân phận chuồn chuồn
Đang bay mà cứ nghe buồn vẩn vơ

Nầy, nầy, chú cứ làm thơ
Viết trường nhập mộng, viết tờ phá không
Tâm vào vũ trụ mênh mông
Biết đâu đôi mắt còn, không; không còn

Can chi mà phải mõi mòn
Hỏi vì sao chú cứ còn ngây thơ ?
Thưa rằng, từ đấy đến giờ
Tôi bay từ những bất ngờ, tôi bay

Leave a Comment