NỐI DÀI,

Nàng viết như thế đã hay lắm rồi
Nàng là đàn bà nên thường không nhìn người đàn bà đẹp, nàng không viết về đôi má hồng của người con gái Đà Lạt cũng là lẽ tự nhiên
Nàng không thường đi dưới hàng ngo nên chẳng mang cây ngo vào chương cũng là chuyện bình thường
Ai bảo chàng đã đi dưới hàng ngo hàng giờ đến cả nghe tiếng thời gian qua chậm
Ai bảo chàng coi Đà Lạt như người tình trong mơ
“ cao nguyên trời bốn phương mù “
“ buổi chinh chiến biết ai tù túng ta ? “
Có cả tiếng thở dài của cây số năm, cây số sáu; có cả mồ hôi trên những vườn rau, có nụ cười Truôn, Lọn; có những cân nhà sàn và người con gái Thượng đứng trên cao, có cả “ đất đỏ, bụi hồng, thân gió cát, mai về quê cũ biết còn ai “ hai câu thơ trên một tờ từ “ Văn “ rơi xuống đất; chàng đã nhặt lên nó, đọc, thê lương cho thân phận của chính mình…
Đọc từ “ O Mai “ lại thấy lòng chùng xuống, lại thấy tuổi thơ cùng giấc mơ khai phá đầu đời. Tuổi trẻ cùng đôi hia bảy dặm. Chàng chưa từng thấy bước chân mình đã tới. Chỉ có đi và đi. May mắn lá vàng chưa từng là lá chết. May mắn mùa Thu vẫn còn nguyên xanh trong tuổi trẻ một thời.
Những buổi mai chưa từng giống nhau. Đọc “ O Mai “ viết. Một trong triệu triệu tiếng thở dài. Lại đọc thêm từ “ cô bé “ gần bên “ làng Quan Họ “ viết “ kẻ sỹ có giá hơn nhà thơ. “ chàng bỗng vui với cái nhìn “ thơ ngây “ nầy. Kẻ sĩ cũng làm thơ đấy; hơn nữa, không phải “ kẻ sĩ “ thời làm thơ thế nào được. Bác Hồ cũng là một kẻ sĩ thi gia đấy thôi.
Ngày lên. Cái chàng muốn viết không thể viết. Một trang cũng cần những tư liệu. Chỉ có thể viết với cái còn lại sau khi đã rơi rớt. Chỉ có thể viết vì viết đã là một thói quen; một thói quen giúp chàng còn có thể là chàng. Cái căn cước chỉ thay chữ đầu làm chữ cuối. Chẳng có gì khác nhau, ở chàng; nhưng Đà Lạt chắc giờ nầy, khác lắm.

Leave a Comment