CHỈ LÀ CHỦ NHẬT

Dòng nước ấy và con sông vô tội
Bến bờ xa mời gọi trái tim người
Mùa dĩ vãng có núi buồn, biển khổ
Thời gian bào mòn nhiệt huyết đã là không ?

Em gió mới hương nồng sắc màu lóng lánh
Ta trở về pháp tạng sống trong tranh
Thuyền thiên thu chèo chống với tròng trành
Chiều nghiêng lệch cùng đêm dài uể oải

Không thể bảo cũng cần thêm phiền toái
Để cuộc đời thêm mấy vị tương tranh
Ừ cũng được bình minh trên phố lạ
Nếu đến rồi hy vọng vẫn là xanh

Tô Đông Pha, tôi mời ông uống rượu
Lý Bạch, chào ! Hậu thế Kính tiền nhân
Áo vải Nguyễn Du và những bước chân trần
Thơ túy lúy với cái buồn thiên cổ

Leave a Comment