Kẻ chết đuối trong dòng sông hạnh phúc
Kẻ gieo mơ trong cát đá mịt mờ
Kẻ ngắm núi trong mắt nhìn không núi
Kẻ ôm tình, thành tựu với hoang vu
Là tự mình chơi chữ
Là tự mình phù phép
Là tự mình múa may
Là tự mình trúng chưởng
Tháng bảy dương lịch cửa địa ngục còn đóng
Những con quạ cũng chưa cùng nhau làm cầu
Thế thời lấy đâu ra quỷ ?
Chỉ là lo sợ vu vơ…
Thật ra chỉ cần ảo hóa
Về một ngày trời mưa
Nàng, cô nương thi sĩ
Làm thơ tống tiễn chàng
Kẻ chết đuối trong dòng sông hạnh phúc
Diện kiến Diêm Vương
“ Anh biết lỗi mình ? “