Mong rằng ta chẳng nhận ra
Cái là ta chẳng là ta bao giờ
Mong rằng ta vẫn làm thơ
Dẫu trời biển lủng dẫu bờ cát nghiêng
Mong rằng em được bình yên
Để hoa không khóc hồn nhiên nụ hồng
Mong rằng tâm thức trổ bông
Về em một nhánh với lòng ước mơ
Mong rầng núi biến thành tơ
Trang em áo lụa trong tờ núi sông