Khi đạo đức còn là một dấu hỏi
Khi thơ còn nhiễm mặn đại dương
Khi mỗi đường đi không thật sự con đường
Nên phù phiếm biết chừng đâu có thể
Tôi vì em mà nhập thế ?
Hay tôi vì tôi cho một buổi về ?
Ngồi ở Houston nghe gió tận sơn khê
Những cơn gió đủ tím bầm da thịt
Em của anh, dẫu cho dài khoảng cách
Chỉ cần em còn đó ở trên đời
Cho thơ anh từng sớm ra khơi
Bay với nhớ và về trong nhung nhớ
Em hãy cứ trong anh là hơi thở