SỐNG ĐƯỢC

Ta từng biết em vui
Chưa hề biết em khóc
Một ngày ta biết ra
Buồn trên từng sợi tóc
Sầu trên từng phiến hoa
Khổ trong từng ý nghĩ
Lệ đẫm với người xa…

Bất hạnh của mẹ, ta không hay
Có cha, ta không biết
Có quê, tự lưu đày
Có chữ, không thể viết
Khờ cả chuyện yêu đương
Sợ cả ngồi nghe hát…

Em, đã qua và; ta, đã qua
Trường thiên, một chương khác
Mừng em đã vui ra
Mừng ta còn sống được

Leave a Comment