NỐI DÀI,

Ý thức dong ruỗi trên hành trình vay mượn cho một sớm mai ngồi nói chuyện yêu người. Sóng chở bình minh chết. Mây chở một hồn say về ốc đảo xanh rêu. Ý thức bão giông từ một sớm mai hồng. Nó là dây xích của sự phiền toá mà phận sự của mỗi người là mở ra dòng dòng sinh mệnh thành thanh thoát. Tại sao tôi giam giữ tôi trong một thành phố cũ, nơi, mọi ngõ ngách, mọi con đường không còn cần đến những bước chân chỉn chu. Phá cách cho một thời đại cùng lúc cho phá cách của một ý nghĩ. Sự trùng hợp đến không ngờ. Khi biết được cuộc sống của thần tiên chỉ là sự lặp lại nhàm chán, và, tình yêu cũng mang theo sự hảo huyền. Tôi bật cười. Nhưng có những thứ chẳng cần phải chôn đi. Sự xinh đẹp mãi mãi. Thanh xuân mãi mãi. Là hình bóng em. Ảo giác tồn tại. Mang ảo giác trên lưng cho một ngày mới. Tôi tập ráp vần cho thơ. Tôi đang tập nối những châu lục cùng những vì sao trên trời.
Khai tử ký ức là điều có thể, chỉ là, tôi không thích chôn đi. Cứ lăng ba cùng ngôn ngữ. Cứ để trái tim thành đền thờ. Cứ để em là thiên thai cho một ngày neo thuyền bên gốc hoa đào. Mây nước cùng trôi trong một giây tưởng niệm. Rồi lại thả neo. Hương hoa đào trên áo. Ba mươi sáu tầng trời không cần thiết gieo mơ.

Leave a Comment