May chỗ lòng ta từng hóa đá
Nên giờ tâm cảnh đã an nhiên
Một thời
Đã đủ
Là thơ mộng
Em mãi cùng ta
Rất dịu hiền
Hắn nghĩ sư tu; đi, có lọng
Hắn cũng tu hành; cạnh, có tiên
Mới hay sư trọc cần che nắng
Hắn còn mấy sợi, khổ vô biên