RẮC RỐI

Rồi chúng ta đã nói với gió- Không có gì.
Rồi chúng ta đã nói với mưa- Không có gì
Rồi chúng ta đã nói với bão- Không có gì
Rồi chúng ta đã nói với Lũ- Không có gì

Một chút phong trần nhỏ
Trong cõi giang hồ to
Thật tình không đáng nói
Chiều xa, một chuyến đò

Chúng ta đã vuốt tóc cuộc đời- Chú khá lắm
Chúng ta đã uống rượu cùng cuộc đời- Tới được thời cứ tới
Chúng ta đã hoan hô cùng cuộc đời- Em mở cửa trùng khơi

Một ngày chúng ta nhận chân thực tại cứu cánh, tương lai cứu cánh; quá khứ hình thành một lổ đen; cũng có thể là lò luyện đan,; mà chúng ta, những dược hoàn biết yêu và biết nói.

Tôi đứng bên nầy sông
Em ở bên kia bờ biển rộng
Sóng vỗ ngàn đời không tới
Chân dung, một đóa hồng
Thật ra, em, cánh hoa vàng nhỏ
Tôi bước lần theo chỗ có không

Leave a Comment