TRĂNG, SAO MỈM CƯỜI

Nếu mọi con đường đều bằng phẳng sẽ không có con đường
Nếu mọi con người sinh ra đả đầy tư bản thời tôi sẽ phè đủ suốt trăm năm
Nếu lớn lên là có được người tình tôi khỏi cần mơ mộng
Và chữ không cần viết
Khi đá là thơ

Nếu sáng nào cũng như sáng nào khỏi cần chờ mặt trời vẫn mọc thời tốt biết mấy
Đời khỏi xanh xao
Có ai mong tình chết ?

Tôi tập học chờ đợi
Tôi tập học về sự vắng mặt
Tôi tập học về tự quân bình
Tôi tập lấy không làm có
Tập tự khen mình để được một ngày vui

Nếu mỗi ngày là một ngày của mộng
“ Trên cánh đồng “ Brown And Root “ có gã chăn cừu ngồi kẻ đất làm thơ “
Những bài thơ vào đất
Trăng, sao mỉm cười

Leave a Comment