Chỉ có kẻ hoang mơ biết ra sự thật qua trải nghiệm từ hoang mơ như thế nào. Không có một câu chuyện kể đủ vào nỗi khổ chiến tranh, về nỗi buồn của phân cách, về ngậm ngùi khi thấy nhau, về buốt giá của một thời tối sáng.
Chỉ có kẻ không tưởng vào thi ca sẽ tạo ra ngàn con sông, ngàn ngọn núi, ngàn sắc màu, ngàn cung điện nguy nga, ngàn bến nước mỹ lệ, ngàn trái tim ngọt ngào, cho đến một ngày; chân thật ý thức, chân thật sông hồ, chân thật thực và mộng, chân thực giữa no và đói, chân thật đâu là tình thân, chân thật đâu là trăng và đâu là mật nước.
Chỉ có kẻ may mắn bước ra cái phạm trù đầy mơ hồ hổn độn, và thấy được- Một ngày không thi ca, một ngày không có gió núi, một ngày không có thần tiên trong cốc trà, mà là; những bước đời dong ruổi, những bánh xe lăn…
Không cần một câu thơ nào cà
Không cần một triết lý nào cả
Không cần một hứa hẹn mơ hồ nào cả
Mặt trời soi sáng thế gian không từ một hứa hẹn
Mặt trăng soi sáng thế gian không từ một tình thương…
Tôi yêu em có thể chỉ vì tham ái.