NỐI DÀI,

Khi bạn bỏ một cái trứng, một đóa hoa, một mặt trăng, một mặt trời, một quả bom, một quan tài, một bến nước, một bầu rượu, một quyển tiểu thuyết, một bài thơ, một cuốn truyện ngắn vào túi xách của bạn. Không ai biết trong đó có gì. Nó là một thứ mật ngôn, mật ngữ, ngay cả biến hóa cũng trở thành bí mật. Cô Duyên nhìn cái túi và hỏi AI: “ nầy kho trí khôn của nhân loại, AI, chú có biết trong đó chứa gì không ? “ AI nhìn nhìn rồi trả lời: “ Thưa chủ nhân, tôi không có con mắt xuyên suốt “
Tôi không mua con AI, nhưng tôi không tin con AI lại có thể biết những điều chưa ai cho nó biết. Con AI có đọc và bình, có thể tạo thành những hình thức và nội dung đã được chứa đựng, nó có thể tạo dựng những cái na ná; nhưng vĩnh viễn nó vẫn là công cụ. Con AI có thể trở thành, như con người đã trưởng thành; có nghề nghiệp như con người đã thủ đắc, nhưng AI không bao giờ là con người, AI vĩnh viễn là một công cụ.
Nhưng đến một ngày, AI được dạy về tính năng người, mọi lằn ranh sẽ bị xóa bỏ. Khi AI trang bị một con mắt xuyên suốt, một khả năng suy tư, một rung cảm…
Khi AI biết làm tình
Trời ạ, ngày đó rất nhiều người sẽ không còn đọc thơ
Những người đàn bà, đàn ông không còn cô đơn
Mệt nhỉ !

Leave a Comment