NỐI DÀI,

Tác phẩm như một bài thơ, nó sẽ chảy xuống khi ngón tay gõ vào con chữ. Độ hoàn hảo A, B, C, D, E, F…ư ?; nó nằm trong tư liệu bạn đã tích cóp qua năm tháng; tiêu hóa nó, sàng lọc nó; chuyễn ngữ nó, và cấu thành. Thơ có thể vài câu; văn, có thể là một cái truyện chớp. ” Tại sao em không yêu anh ?” – ” Vất ! ” bạn có thể đọc nó là thơ, hay văn cũng được. Tâm giải.
Thế giới hổn hộn và tâm thái ghi nhận. Một sớm mai thấy ra- ” Cô ấy ” là nhà văn. Không lạ. Chữ nghĩa của một người nói lên về khả năng của người đó. Không ai có thể tự xây đền cho mình, dù thường ngày chúng ta vẫn thấy điều đó xảy ra. Nhìn ngắm và bước qua. Trăng đẹp lắm. Không cần ai phải nói. Biển sâu lắm. Em đã biết rồi. Thường chúng ta nheo nhóc với cái biết thiếu hụt, với kiến giải thiếu chiều sâu, nhưng nó không phải là cái tội; cái tội là chúng ta có từng hỏi: ” Vì sao ? ” và ” Làm thế nào ?” Chúng ta cần trọng lượng cho con chữ, thanh thoát cho câu văn; nhưng một vài- số ít- cố nhắt búa tạ vào chữ; đến nỗi chính người viết ra nó, khi đọc lại, cũng không biết họ viết gì.
Tôi thích có một ” ĐỐI LUẬN ” khác từ mỗi sáng cà phê, nhưng lâu rồi đến cái thích ngồi quán cũng không còn nữa. Như nhà văn CHU TỬ-” ĐỐI THOẠI VỚI ĐẦU GỐI;” tôi, đối thoại cùng tôi ? Dĩ nhiên không thể. Hãy cọ để có lửa. Mấy ngày trước đọc một – ” Công Án Thiền “- Không biết anh đọc từ đâu. Hai thí chủ cùng đến và hỏi thiền sư hai câu khác nhau ? ” Con chó có Phật tánh ? ” và, ” Con Chó không có Phật tánh ? ” Cả hai, đều được thiền sư mời trà. Một đoạn ngắn cho sự đoạn, diệt. Khổ nỗi, Phật Thuyết: Tất cà thế gian đều có Phật tánh. Tâm của thiền sư đã bình- Làm gì có đoạn có diệt ở đây. Cả một điều quảng bá nhất trong giáo lý nhà Phật cũng không đọc. Chú tiểu nấu trà chắc buồn lắm.
Tác phẩm là một thứ ghi lại. Lịch sử, hiện thực, hư cấu, viễn mơ. Chúng ta thấy những điều na ná như mới, nhưng không hề mới. Tháp một cành cây cho một cái cây khác.
Thơ là một thứ ghi lại.

Leave a Comment