Thế giới không còn chảy qua những giọt mực
Khi tình yêu chảy qua ngón tay
Khi thầm lặng nói
Một chút Hà Nội buổi sáng
Nghe lòng đang trôi
Một chút Đà Nẳng mỗi sáng
Nghe lòng khứ hồi
Một chút Sông Vệ, Sông Trà, Sông Thoa mỗi sáng
Để ta còn thơ ngây
Lái xe xuống phố
Ngồi quán
“ quán không người, có ta trong quán “
“ ta bán đời ta uống rượu chơi “
Hai câu thơ của năm mươi năm về trước
Có trách cùng không…
Đã dại khờ
Thế giới có thêm em
Với tình lan tỏa
Cho ngày dễ thương