Em cứ ở bên trời xinh đẹp mãi
Ta phương nầy- kệ nó- cũng trăm năm
Em cứ thức, và với đời, thơ mộng
Kệ riêng ta- thiếu rượu- nhớ em, nằm
Em cứ viết thơ yêu người cháy trên từng phần da thịt
Đốn hồn ta- ngoắt ngoải- chẳng sao đâu
Em cứ viết những lời thơ sóng tràn lên sóng
Để ta mơ hồ một chút xa xăm
Điên cũng tốt, dại khờ đều tốt cả
Miễn còn nàng cho rộng lối tầm hoang