Vẫn mong dòng sông tình yêu muôn đời mãi chảy
Không cần cầu mong, dòng sông tình yêu muôn đời mãi chảy
Chỉ là chiếc thuyền của ta còn có bóng nàng ?
Tình bất tử
Nhưng mây thường rớt hạt
Trần thế mang mang
Nhớ về Quảng Thành Tử
Nhớ về Lỗ Bang
Chân nhân ba mươi sáu núi
Vó ngựa đạp thời gian
Bên nồi kê
Cùng uống rượu
Đâu giai nhân ?
Ai tục khách ?
Mơ màng
Ta, kẻ lãng tử bước ra từ binh lửa
Nhìn về quê hương quên mất chữ
Làm sao ?
Làm thế nào ?
“ thế chiến quốc, thế Xuân Thu “
Kiếm không có để múa
Chữ viết không tròn câu
Cảm tạ trần gian hoa một đóa
Cảm tạ ngàn sau chiếc bóng nàng.