Khi đạo đức có hai mặt, tùy theo chúng ta là ai, lớn lên trong một không thời gian nào; từ sai tới đúng và từ sai tới sai, cho đến khi chúng ta có một cái nhìn khác, suy nghĩ khác cho một vấn đề rất cũ.
Hôm trước anh ấy nói ngôi làng đó đã bình định xong.
Rồi sao nữa ?
Hôm nay anh ấy lại cho quân đi bình định tiếp.
Rồi sao nữa ?
Cũng ngôi làng ấy…
Có vấn đề gì sao ?
Người không thể chết hai lần.
Khi anh làm một nhà địa ốc, hay anh làm một người buôn bán, anh có thể bán rất nhiều lần cùng một ngôi nhà, vấn đề là có người mua. Khi anh bán điều gian dối và có người mua nó, tại sao anh không bán ? Anh chỉ có được mà không mất. Chúng ta không phải đang sống trong một xứ sở mà, ngay cả căn phòng chưa xây trên thiên đường cũng được rao bán cơ đấy.
Không có gì là không thể. Người đàn bà ấy vẫn là một thiếu nữ tươi trẻ trong mắt nhiều người. Đừng hỏi về quá khứ. Đừng mệt với những điều không cần thiết phải mệt. Đơn giản là để cho tâm cảnh của chúng ta nở hoa mỗi ngày. Được chứ ? Không quá khó có phải không. Vậy thì, yêu thêm cũng được chứ ? Cái nầy phải nhìn lại. Yêu không có thêm và bớt. Yêu là một thứ không toan tính, ban phát từ chính trái tim của chúng ta. Tình yêu không có hai mặt. Tình yêu tự phát. Tình yêu cho đi không cần đòi lại. Chú Cuội ngồi ngàn năm bên cây đa chỉ mong nhìn thấy Hằng Nga một lần trong đời. Hằng Nga chưa một lần đến với chú. Không sao.
Chúng ta đang ngồi nhìn chiến tranh. Chúng ta nói về đạo đức và tình yêu. Hai vấn đề cốt lõi làm nên một xã hội tươi đẹp. Tiếc, đạo đức có hai mặt của nó; nếu đạo đức cũng như tình yêu thời tốt biết bao nhiêu. Sáng tạo đạo đức. Buồn. Mặt nạ đạo đức. Buồn. Chúng ta phải cần tiêu hóa những điều bất như ý để có được hơi thở tươi vui.
Trung Đông binh họa. Chết và sống. Đúng và sai. Chúng ta cùng cầu nguyện cho những con người đang sống và những linh hồn không còn được thân xác.
Bình an cho chúng ta.