CHÚC PHÚC TRẦN GIAN

Lòng ta như tuyết tan thành nước
Chảy khắp Trung Đông một biển buồn
Các em thơ dại làm sao biết
Một trái bom, đời đã cáo chung

Vợ không còn thấy mặt chồng
Mẹ chờ, con đợi, bóng về thiên thu
Chết không phân biệt bạn, thù
Đạn bay xé rách
Kiếp người
Thành không

Bao nhiêu trái tim tự do
Đã vướng vào nô lệ
Bao nhiêu niềm tin vào ngoại bang
Đẩy quốc gia vào bóng tối

Nguyện trái tim từ ái
Phổ xuống cùng sanh linh
Mong sớm mai thức dậy
Tin vui một chữ
Bình !

Leave a Comment