DUYÊN SINH

Khi thơ dọa nguyệt trên trời ngủ
Em cứ an bình tỏa bóng râm
Khi thơ là những câu khô khốc
Em nở môi ngoan tặng cuộc đời

Nhật nguyệt có nhau dù cách biệt
Âm dương hòa trộn để thăng hoa
Anh đang ngồi với tình thân hóa
Những hạt sương về với cỏ xanh

Em, cõi thu vàng, trắng đỏ
Em như Sông Cửu, Sông Hông
Hay em là gì cũng được
Thơ từ chảy suốt thời không

Thế giới chung từ thế giới riêng
Có nhau như chuyện của thần tiên
Thơ không đủ lực xoay trời đất
Cảm tạ mai còn một chữ duyên

Leave a Comment