ĐÁ MỀM

Đừng khắc khoải với những điều hư ảo
Đừng dại khờ tự tử ở trong thơ
Nhưng hãy hoang đường tin sự thật ở trong mơ
Rằng đôi mắt, đường cong trời chuyển tặng

Đừng mong trái tim lành lặn
Cứ mỗi ngày tơi tả cũng không sao
Bởi cuộc đời thiếu vắng những chênh chao
Cuộc đời đó coi như là vứt bỏ

Đừng than trách cổng nhà nàng khóa ngõ
Hãy tin đi còn có một con đường
Nhớ một thời sống với “ thú đau thương “
Tìm lấy nhé, thiên đường hay địa ngục

Đừng run sợ một ngày kia rã mục
Chúng ta đã chẳng phân ly và rã mục từng ngày
Cảm ơn xuân hồng hoa nở để tình say
Trăng sao sẽ ngàn sau còn lấp lánh

Đừng để trái tim cô quạnh
Vậy nghe.

Leave a Comment