Đành cam tạ lỗi chính mình
Can chi đến chốn biên đình làm thơ
Đành cam cùng với giấc mơ
Ôm em cho đến bao giờ còn ôm
Đành cam tạ lỗi bạn ta
Vào đời thiếu chữ tài hoa, khổ rồi
Cũng may, còn có hạ hồi
Còn em để nhớ, còn môi để chờ
Vậy thôi, nhấm nháp ly trà
Viết lời tán tụng yêu ma thánh thần
Âm dương điên đảo cũng cần
Vá phần rách cũ, ấm phần lạnh xưa