Không cần quán tưởng vẫn thấy cái hữu hạn buồn tênh
Dấu hỏi tại sao không thể thả xuống
Tại sao cái nhớ không ngừng nghĩ
Tại sao mơ tối lẫn mơ ngày
Nàng là TỘI hay nàng là CỨU CÁNH
Nàng là TIÊN hay nàng là MA
Tự do và tù ngục
Có người trong ngục cứ hoan ca
Nàng là gì đã không còn cần thiết
Ở chỗ về đâu cũng có nhau
Tâm không tuổi với tình không tuổi
Chống gậy đi vào trong khói sương