Nếu một ngày vắng gió, mây cũng ngừng trôi, anh làm thế nào để nhắn cho em. Chim không đủ sức cho đường bay vạn dặm…
Khó
Tưởng tượng đến một căn phòng, cùng tưởng tượng vượt trùng dương. Khi thương mến đủ dài, mọi hành động dại dột đều có thể
Đúng a
Rồi một thoáng chợt nhận ra tất cả đều là ảo giác. Ảo giác về thi ca. Ảo giác về gió. Ảo giác về mây; trong khi thương mến là sự thật
Đến xin với Chúa
Cho là một ngày có gió, gió làm mây trôi; nhưng hôn gió là một tầng của khổ. Thương mến là khổ. Không có giải thoát của khổ, khi bản chất của khổ là ước mong.
Hắn chợt nhận ra một điều mà trước đây hắn chưa từng nghĩ đến. Thà nhớ nhau để thấy chúng ta còn hiện diện. Thà bước qua một rào cản mơ hồ để có thể cảm nhận một phiên bản khác của tình yêu.
Đi cũng đến và không đi cũng đến. Dục vọng yêu thương và dục vọng thiên đường. Khi em là cứu cánh phổ quát. Không có em thiên đường rất lạnh, phải không ?
Những cái hôn gió. Mơ hồ của hy vọng. Một phần ngàn hy vọng trở thành sự thật. Thử vào bí ẩn của phong thủy “ ga tê, ga tê, bô rô ga tên bô đi sô bố hí. “ Vào huyền để có huyền. Hãy xin, sẽ có; hãy ước, sẽ được. Chúa Trời sẽ ban em cho anh.
Hắn thấy vui vui.những đoản văn ngăn ngắn. Những soi rọi từ ánh mắt xa ngàn trùng lại là chất xúa tác cho nhiều con chữ. Hắn nhớ về hai câu thơ hắn viết- Đi thôi, dù chẳng đến; yêu nhau, dù không ôm. Có người một đời lấy khổ làm ngọt. Có người lấy khổ làm cầu; huống hồ bản chất của tình yêu vốn không là khổ…
Hắn cười cười và hát, nàng mặc áo thun nâu…