NỐI DÀI,

NỐI DÀI,
Trong đời bao nhiêu cái có được, biết được nhờ nhân duyên, nhờ may mắn. Có bao nhiêu tri thức được ký tên của người nầy nhưng được suy tư và viết xuống từ một người khác. Có bao nhiêu lời cảm ơn không biết gởi vào đâu.
Hoa không lời nên không biết tâm tình hoa cả về sương sớm. Em cứ mỗi ngày là một chút gió, một phiến mây, một vài giọt mưa; bởi vì em còn là em, em không thể tất cả cho anh được. Giấc mơ của một ngày trong giấc mơ của một đời. Người đàn ông trở về với thế giới riêng.tự mở ra biển, trời và sống trong đó. Bài thơ dán lên. Nầy, người tình của ngàn năm trước, em còn nhớ anh không ? Quên rồi, nàng trả lời. Tôi chỉ mường tượng. Em cũng thế, nàng cười. Không cần đọc giữa hai hàng chữ cũng biết hai người vừa “ đánh “ nhau, những cái “ đánh “ không làm đau đến da thịt, chỉ thấy tê tê cho dư vị trong ngày.
Tôi vừa đọc bản tin tướng quân và thủ tướng cùng lúc xin về hưu, nhuìn mái tóc của họ, còn xanh quá; nhìn dáng dấp của họ, còn tráng kiện quá; nhưng ở một nơi, trong trường đấu đá, nếu anh ra chiêu không đúng lúc, nếu anh cố gắng làm đẹp hơn những điều được quy hoậch, anh không thể đứng trong hàng ngũ, anh bị loại. Thương các anh. Thôi thời “ về hưu “ vậy. Tuy có oan ức nhưng lẽ đời vốn thế. Chẳng biết bên đấy có diễn thuyết mang về lợi nhuận hay không. Nếu có, như những chính khách Mỹ khi về vườn cũng được lắm.
Chúc phúc. Chúc phúc cho mọi người. Anh chúc phúc cho em. Bài viết mang theo cái lạnh 26 độ ngoài trời. Mặc áo vào cho ấm. Trang tư tưởng thăng hoa vào cho ấm. Ảo hoá hoàng tử hay nàng tiên vào cho ấm. Tết rồi. Mọi thứ phải vui và đầm ấm mới được. Em có đồng ý với anh không. Cho anh hôn em một phát. Cuồng. Giận anh. Một phương của tâm thế sáng tạo. Những tràng pháo bông từ em mang tôi làm một cuộc chơi xa. Tôi sẽ đến bên em. Ngồi bên em nghe lá ca và gió hát. Không ai cấm cho tưởng tượng xanh.
Thử cùng quên những biến động ngoài kia. Thử xuyên qua mây để tìm ra nguồn nấng. Thử tưởng tượng về đóa hoa tình ái chỉ mang đến cho chúng ta hương vị ngót ngào. Tuyệt. Cứ thế. Tôi từng phút trở về với chính mình. may mắn cuộc đời vẫn còn nhiều, rất nhiều ngôi nhà mở cửa. Rất nhiều ngôi đền mở cửa.rất nhiều tiên nữ xuống trần. Rất nhiều thiên thần giáng thế. Chúng ta cùng tin về sự canh cải cho thế giới nầy tốt đẹp hơn. Không có sự phán xét từ Thượng Đế, chỉa có phán xét từ chúng ta. Một con đường cho mọi con đường. Một thế giới cho mọi thế giới. Không có sự hoàn hảo tuyệt đối. Chúng ta tìm đến sự hoàn hảo tương đối. Không cần vần vẫn là thơ. Tôi yêu em không vì tôi cô đơn. Tôi nhớ em chỉ vì tôi quên em không được.
Lạnh ngày mai ngưng.

Leave a Comment