Tôi ngồi đợi nắng lên trên mái
Rồi nhủ, ngày mai nắng sẽ lên
Mùa đông trời xám không chi lạ
Tôi cứ chờ như đã đợi chờ
Khi thơ càng viết càng tơi tả
Khi yêu càng yêu càng tươm da
Chữ không biết hối hận
Cũng khó lòng kêu la
Khi hổ không phải là ngựa
Vô tâm nhảy lên rồi
Ngồi hay nhảy xuống đều chết cả
Âm cung sầu muộn, lỗi riêng ta
Chỉ là cầu Trời khẩn Phật
May chuyển được căn phần
Mai kia chắc vẫn còn yêu nữa
Sau lần xin tội lại yêu thêm