Tôi vừa có một cuộc bút đàm ngắn với giấc mơ, nơi tuổi trẻ hiện thực, nơi không phải là giấc mơ nhưng là ý thức soải cánh. Tôi cảm nhận sâu thẳm hơn về mấy chữ “ TÂM TÌNH HIẾN DÂNG,“ là tên của một tập thơ- THƠ TAGORE- nhưng cũng là tâm tình của mỗi chúng ta đối với đời nầy. Tiếp nhận truyền thừa cũng là một hiến dâng. Trái tim nối dài cũng là một hiến dâng. Đôi tay mở ra cũng là một hiến dâng. Mỗi mỗi sáng tạo hay gìn giữ những vật thể đã được sáng tạo cũng mang tâm cảnh hiến dâng nầy. Chúng ta thích mùa xuân vì hoa trái; nhưng có lẽ chúng ta càng thương hơn cho những phận người đã nằm xuống cho chúng ta hôm nay. Chúng ta chưa từng cô đơn vì chúng ta tịch mịch, nếu chúng ta có thể nhìn xa hơn trong một cái nhìn khác. RỪNG MẮM của BÌNH NGUYÊN LỘC, những cây mắm làm phân. Chúng ta nhớ về những bước chân NAM tiến. Chúng ta nhớ về hành trình MỸ du. Bao nhiêu nước mắt đã đổ xuống, bao nhiêu những mảnh hồn tê lạnh gắng vươn lên. Cho giấc mơ đấy; cũng mang sắc thái của tâm tình hiến dâng đấy- Cho gia đình hay tổ quốc ở phương xa.
Tôi không tiếc gì về một thời hoang tưởng của tôi. Tôi tin” muốn là được ,“ cũng như tôi tin “ có Chúa có thiên đường, “ nhưng tôi sẽ không còn ngồi dưới gốc cây sung chờ nhặt trái rụng. Tôi đã học được ở cuộc đời. Hãy thương bạn trước để cuộc đời thương bạn. Hãy yêu bình minh để có một ngày dài. Hãy làm và dành dụm để có được tư bản trước khi chúng ta muốn thực hiện một toan tính nào đó. Không có chuyện “ nước lã mà vã nên hồ, “ tất cả đều là mồ hôi và công sức.
Chuyện trò cùng giấc mơ, dù ngắn, cũng là một điều thú vị. Tôi tiếp nhận một năng lượng xanh. Tôi cảm ơn một chút lửa của thiên nhiên, và một chút lửa của tuổi trẻ. Tôi muốn thấy tôi hưng phấn như một thời tôi đã hưng phấn.
Một ngày, phải chăng khởi đầu bằng tin tưởng ở tương lai ?