Làm thơ hay viết thơ, với rất nhiều bài viết tôi đọc qua, thơ mang dáng dấp của một con kình ngư vĩ đại, cũng có thể là một con phượng hoàng chắp cánh, cũng có thể là một ông thần- Nói chung, thơ mang dáng dấp của sự vĩ đại.
Tôi không có ý kiến. Bởi trong mắt rất nhiều người, thế gian nầy là tập hợp những bài thơ đấy, chúng ta chỉ cần lấy giấy bút và ghi lại, thế thôi. Một cành hoa nở em vừa thấy. Em thấy và anh, đã thấy rồi. Không gian và thời gian. Cái anh nhìn ngắm và cái tôi nhìn ngắm và, cái chúng ta cùng nhìn ngắm, thường không giống nhau. May mắn không giống nhau. Nếu giống nhau ? Khổ rồi, chúng ta cùng giành một cô nương thời khổ lắm.
Tôi thường làm thơ, không phải vì khoe thơ; bởi vì khoe thơ để làm gì. Tôi viết thơ, bởi vì thơ không cần một thời gian dài, cũng không cần vần điệu gì đó, thơ là một tự nhiên. có thể bạn không đồng ý với tôi- Thơ không trau chuốt làm sao gọi là thơ được. Tôi đồng ý. Nhưng nếu có khi nào bạn cầm lấy vài cuốn sách của cụ Kim Dung, cụ ấy sẽ trả lời về kiếm chiêu và kiếm đạo. Bạn cũng có thể tham khảo với những thiền sư để học về thế nào “ vô chiêu thắng hữu chiêu, “ cũng có thể bạn lui về xa lắm để đọc lại lời của tiền nhân “ chỉ cần anh đọc đủ văn anh tất có thần “
Khi tôi viết tới đây tôi chợt nhớ về cái “ không “ của đông phương. Cũng có thể tôi nhớ về cái “ không “ nầy, bởi tôi chẳng còn bao nhiêu cái nhớ, nếu tôi chẳng đào sâu.
Phá vỡ giới hạn để tìm thấy giới hạn, và chúng ta, những con người đang tự thân phá vỡ giới hạn từng ngày; chỉ là,
- Lạy trời, em ở cùng tôi.