Hắn nhiều khi thấy mình đi hoài trên một con đường không điểm đến. Hắn biết, nhưng có gì giục giả ở phía trước; mỗi lần hắn khuyên hãy dừng lại, chỉ sau vài phút hắn quên bẵng lời khuyên, hắn tiếp tục…
Hắn chịu mệnh. Cũng may hắn bất tài nên không vướng vào thuyết “ Tài Mệnh Tương Đố, “hắn thường tự hỏi, hắn sẽ đi đến bao giờ ?
Đôi khi hắn nghĩ mệt bên hồ, nhìn đàn cá dưới hồ. Hắn nhớ Trang Tử- Cá vui. Bạn Trang Tử ngồi bên hỏi “ Anh không là cá, sao biết cá vui ? “ Trang Tử hỏi lại “ Anh không là cá sao biết cá không vui ? “ Trang Tử và Bạn của Trang Tử chắc chưa hề câu cá, cũng chưa từng thấy cá giành mồi; cũng chưa ngồi với nước đủ lâu để thấy cá bị rượt. Hắn đã bao lần rất sai với cái đúng và đúng với cái sai. Thuở nhỏ đọc Lý Bạch “ Quân bất kiến Hoàn Hà chi thủy; thiên thượng lai, bôn lưu đáo hải, bất phục hồi. Hắn cho là hay lắm; sau nầy, hắn biết ra chẳng có nguồn sông nào từ trời và, nước bốc hơi.
Giữa sai và đúng. Giữa nhớ và quên. Giữa tình người vương vấn. Tất cả đều bi hoài. Mùa xuân cố quận và em; anh rời cố quận bao giờ bước lui. Trăng đêm chia nỗi ngậm ngùi…
Hắn cũng có nhiều con đường hắn đã ngừng lại. Hắn nhớ về giấc mơ “ Nước lã mà vả nên hồ, tay không dựng nỗi cơ đồ mới ngoan, “ hắn nhớ về “ vô chiêu thắng hữu chiêu “ hắn nhớ về “ vô trung sinh hữa “…và rồi hắn hiểu- những cái không nối dài cũng chỉ là những cái không.
May, hắn chưa từng thất vọng. Hắn học được, vẫn còn một nơi khác. Hắn học được, ngày mai mặt trời vẫn lên. Hắn học được trời cho con người khổ. Hắn học được cứ trồng hoa dù hoa sẽ nở cho người…
Bây giờ, hắn học về tự tại
Bây giờ, hắn học theo bước chân hoa