Em là cả một hư vô cũ
Ta đã ôm từ thiên cổ xưa
Một sớm em về phai cổ tích
Ta cười, cảm tạ với trăm năm
Ta hỏi sai và đúng
Khi ngồi bất giác trái tim vui
Ơ hay sao cứ vương trần tục
Hãy gắng thăng hoa một kiếp người
Hắn muốn hỏi nhà thơ Nguyễn Hàn “ Tại sao anh ngăn mây trời rớt hột ? “
Trong khi anh mỗi ngày làm mưa
Hắn muốn hỏi nhà thơ Lê Hữu “ Vì sao anh tự trói chính mình ? “
Trong khi anh vẫn thiền trong chữ
Chẳng sai đúng nào khi chúng ta không là thần thánh
Sao không thể mỉm cười độ lượng cho nhau ?
Hãy làm một cái bắt tay
Hãy là bạn hữu như chúng ta đã là bạn hữu
Hắn thấy mình cũng bịnh lắm
Nhưng bảo hắn quên nàng để có thiên đường
Hắn đành chọn đi về địa ngục
Hắn chúc phúc cho hắn và cho mọi người
Thật ra tâm ta bao trùm nhật, nguyệt
Yêu thêm một người
Không làm chật được không gian