Vẫn biết những bài thơ chỉ làm nên khói
Một chút mờ mờ ảo ảo như sương
Vẫn biết những bài thơ chỉ làm nên tiếng gọi
Gởi trong gió ngàn thành tiếng gió vi vu
Em đọc lời sương và em nghe ra tiếng gió
Giữa trái tim thanh tu và tiếng lòng giục giã yêu thương
Đôi mắt nhắm rồi vẫn có đấy, mùi hương
Tình vĩnh viễn là một trường tranh đấu
Sáng nay, chim không về đậu
Chim bay tìm em ở một phương trời
Có những điều chỉ có thể thả xuống biển sâu
Rồi chờ đợi cái không chờ đợi
Nhưng anh nghe từ gió ngàn, tiếng em bước tới
Và nụ cười khúc khích giữa màn sương