Đứng nhìn cây hoa trạng nguyên, hắn như bị những chiếc lá màu đỏ kéo xuống, linh hồn hắn hòa vào; trong một phút, hắn không biết mình đã đi về đâu… Có thể hắn đã trở lại chiếc bàn nhỏ ngày nào, thì thào “ nếu như không khờ đến thế, “ có thể hắn đã trở lại căn phòng rộng hơn, ấm cúng hơn, cũng chỉ một mình và cây hoa trạng nguyên trước mặt “ mùa của thế gian vui, “ hắn nói chỉ vừa đủ hắn nghe. Hắn vẫn không cầu nguyện cho chính hắn. Hắn chưa bao giờ cầu nguyện tiền bạc hay sức khỏe cho chính mình; dù hắn đã cầu nguyện cho gia đình, cho thân tộc, cho tổ quốc và rộng hơn. Hắn pha một ly cà phê như thường lệ. Con hắn hôm nay đi chơi xa. Hắn muốn nói với con lời chúc phúc và cẩn trong. Đời sống, nói cho cùng; nếu được một người vì ta chúc phúc sẽ sung dướng biết bao nhiêu; dù bây giờ, sau khi đã kinh qua bao trầm thăng của cuộc sống, hắn đã biết thêm được một điều. Hạnh phúc là được vì người chúc phúc. Hạnh phúc là được cầu chúc cho một người bình an. Hạnh phúc là được làm toán cọng trong bằng hữu, thân tình.
Hắn mang ly cà phê lên bàn viết. Bản tin mạng màu đen. Quá khứ che dấu. Tội. Sao phải đến như thế trong một quốc gia mà luật pháp được viết hoa. nỗi buồn của một thời đại. Năm mươi năm trên tổ quốc mới nầy hắn thấy ra những lỗ hổng chính trị; những trò chơi ma mị trên từng lá phiếu, những phận người chỉ mong hai chữ bình an; những giải thích mơ hồ về tính an toàn lãnh thổ; hắn thấy được một dân tộc chia rẻ lý ra phải đoàn kết, hắn thấy những tiếng hoan hô không biết vì sao đã hoan hô, hắn thấy thương và tràn đầy ray rức khi nhìn giá cả của những vật phẩm thường ngày. Đồng đô la nhỏ lại, trong khi những nhu cầu cho cuộc sống còn đó, không đổi thay…
Giải quyết vận mệnh của một dân tộc không nằm ở cầu nguyện, nhưng nằm ở những cánh tay đoàn kết, ở những khối óc biết nhìn xa trông rộng, ở những đoàn thể biết đặt quyền lợi tổ quốc trên quyền lợi đảng phái, trên quyền lợi cá nhân.
Hắn dốt toán, huống chi bài toán cuộc đời…