Hãy tập quen với những chờ đợi tưởng chừng như vô vọng. Quen như thể biết được rằng dù thế nào mặt trời cũng lên. Hãy tập nói với chính mình rằng cứ trồng đi, rồi đến một ngày khu vườn sẽ đầy hoa đấy. Không hối thúc. Nhìn ngắm mọi việc tùy duyên, để thấy ra mỗi bình minh có lấp lánh kim cương. Nàng để lại cho ta một vết thương, bởi nàng muốn ta trọn đời tơ tưởng, yêu thương cũng được, giận hờn cũng được, miễn còn có nhau.
Rồi anh sẽ đến nơi đây. Nơi có hơi thở của em. Nơi có ly cà phê của em. Nơi suối tóc em bay. Nơi đôi môi em cười nụ. Anh sẽ hình dung ra, ngày đấy em buồn như thế nào, em nhớ làm sao…chỉ là, em tin, anh không bao giờ hiểu được, dù anh có đến nơi nầy. Anh sẽ không thấy được em trong tưởng tượng của anh, dù em vẫn thế.
Ngày lên. Để làm đầy một ngày không còn là một việc đơn giản. Khi một người không còn bận tâm với cơm ảo gạo tiền, không cần phải thức dậy sớm theo lệnh từ cái đồng hồ báo thức, không còn lo mưa hay nắng trong ngày, không còn cầu nguyện cho chính mình khi ngồi đặt tay lên tay lái. Kẹt xe rồi. Lại đến chậm. Sớm thôi, mai là weekend. Có một ngày đi biển. Ngồi to nhỏ cùng sóng. Đọc thơ cho chim trời. Nhiều thứ đã không còn nữa. Để làm tan đi cái hoang vu của chính mình…thử tưởng tượng về nàng, thử kéo về tuổi trẻ, thử để đam mê làm chuyến hải hành…biết đâu chừng gặp lại, cái ta quên…
Hãy để mỗi ngày với câu chuyện nhỏ. Nàng đang làm gì giờ nầy, trong ý nghĩ màu xanh.