CỨ LÀ TỰ NHIÊN

Thật ra thơ phải trôi xa hơn biển như
Anh không phù hợp cho em
Anh là ác mộng của em
Những tình nhân hết tóc

Thật ra thơ phải là cánh đồng của nửa phần siêu thực
Em là bến nhưng thuyền chèo chẳng đến
Em là cô tiên không tắm suối hoa đào
Những con đường chỉ gặp mỗi trăng , sao

Khi thơ chỉ là vài đóa hồng trong hoang mạc
Khi thơ là vài tiếng chim mở cửa cho ngày
Khi thơ là tiếng buồn viết giữa cơn say
Khi thơ là dấu chấm, phết về cõi trời vô tận
Khi thơ là trái tim lận đận
Buổi yêu người

Khi địa ngục bị giật sập
Cho thơ tràn vào xoa dịu những hồn đau
Khi thơ đến thiên đường đôi co cùng Thượng Đế
Con người cần thêm những đôi tay kiến tạo trần gian

Thật ra định nghĩa nào cũng đúng
Ngay cả sai

Leave a Comment