Anh có riêng mình những bình minh của tưởng vọng
Anh có riêng mình những buổi chiều để thiên di
Anh có riêng mình những đêm đen mơ mộng
Anh có riêng mình năm tháng để lang thang
Khi anh bước ra ngoài sự cám dỗ
Nàng đến và cho anh một đáo hoa
“ Anh phải chết để thấy ra sự sống
Phải yêu thêm để có cuộc truy lùng “
Anh theo nàng như đứa em ngoan cầm tay chị
Đi không biết sẽ về đâu
Có thật một kinh thành của hy vọng,
Sẽ được xây lên khi bước cùng nhau ?
Không ngờ vực, bình an như với Chúa
Bước chân ngoan như có Phật xoa đầu
Anh mụ cả với hai từ hạnh phúc
Thiên đường hay vực sâu
Anh giờ không còn gì cả
Theo nàng; chân trước, chân sau