NỐI DÀI,

khi mỗi ngày là một ngày của tình yêu, nhưng trước cửa là một con đường vòng, bạn sẽ trở về chốn cũ; tâm thế bùng vỡ trong bạn và tôi; nhưng một hiện thực không lấy gì làm vui cho lắm- Chúng ta không có đôi cánh. Chúng ta không có khả năng làm ra một con đường khác. Chúng ta không thể cầu cứu về đâu. Chúng ta sẽ làm gì ?
Tôi đang ngồi với ly cà phê tự pha, những khung trời tự mở và, một ngày mới đang lên. Nhưng tôi… ngày thiếu bềnh bồng.
Trò chơi chỉ dành riêng cho một người. Tưởng tượng về một bàn rượu ở đâu đó là một điều không thể. Tưởng tượng về anh hùng cứu mỹ nhân là điều không thể. Tưởng tượng ngồi với chữ, viết ra một trường thiên hoành tráng càng mang thêm tính nhiêu khê. Bao nhiêu điều tưởng như đơn giản lại trở thành phức tạp; bao nhiêu điều tưởng rằng dễ dàng lại thành một khó khăn.
Mỗi ngày là một biến hóa. Tôi phải đi trên biến hóa của mình. tận tụy giải mã với trò chơi tù túng. Tận tụy bước đi dù không thể ra đi. Tự mình dành dụm tư bản. Tự mình học thêm kiến thức. Tự mình khuyên rằng sẽ có một con đường khác con đường vòng ấy. Một con đường có thể nối liền những con đường khác, trong tiến trình hòa nhập với tha nhân.
Biết đâu…
Tôi thấy đôi mắt
Tôi thấy đôi môi
Tôi thấy bàn tay vẫy
Tôi thấy mùa xuân…

Leave a Comment