CHẲNG PHẢI LÀ TÍN TÂM

Hãy là một dòng sông của trăm sông tề tựu
Hãy là một đóa hồng của trăm vạn đóa hồng reo
Hãy là em của ngàn tiếng thông reo
Cảm tạ đấy, trái tim người thiếu nữ

Anh rất tiếc không đủ cho mình câu chữ
Là tình yêu hay ngưỡng vọng ánh sao trời
Bốn phương hành, hố thẳm một giờ rơi
Trong cái chết lại nghe hồn rất ấm

Có những bình minh mặt trời lên rất chậm
Anh chờ mong, con chim ấy quên về
Anh khép cửa và nghe lòng lẫm nhẫm
Dù thế nào đôi cánh cứ bay ngoan

Anh mỉm môi cười khép lại không gian
Bài tháng chạm không cần chi đổi mới
Người không tới, mai kia, người sẽ tới
Chim bay đi, có lúc, sẽ bay về

Leave a Comment