Không cần hỏi vì sao trời hết đục
Vì chưng mây đã chết ở đâu rồi
Không cần hỏi vì sao nhìn chẳng thấy
Bởi vì em nhí nhảnh bị người câu…
Những chuyện bình thường như chuyện một ngày hên
Em ngước nhìn ta – Nầy anh, em đến !
Cũng rất bình thường với những điều khập khểnh
Ta câu người hay đã bị người câu ?
Không có gì oan khuất
Cũng không vì cái tôi bất lực
Chuyện đi buôn một lỗ chín lần lời
Cứ căng buồm và tiến thẳng đến trùng khơi
Buổi sáng hốt nhiên muốn chơi trò đánh tráo
Biến hoàng thành từ đá sỏi hư hao
Biến thân tình từ những phút nghiêng chao
Biến say đắm từ một người vắng mặt