Nầy anh, anh có đọc “ Nỗi Buồn Chiến Tranh “ ?
Em muốn nói “ Tình Yêu Trong Chiến Tranh “ của Bảo Ninh đã đổi tên ?
Em tin là thế.
Anh đã đọc.
Có hay không anh ?
Với ai đó, nó là quyển sách rất hay; nếu không, quyển sách nầy đã không chiếm được giải nhất từ sự bình chọn của những người làm văn nghệ đỉnh cao miền Bắc, từ một tầng lớp nhân danh “ Đỉnh Cao Trí Tuệ Loài Người “
Với anh cơ ?
Anh đã quên nó, như anh đã quên một thời anh muốn biết văn chương của xã hội miền Bắc dưới sự cai trị của Đảng như thế nào. Anh thật thất vọng. Cũng từ đó, anh quên luôn thú vui đọc sách của mình.
Quyển sách NBCT rất tệ, với anh ?
Không, anh còn nhớ. Em biết, khi chúng ta đọc một quyển sách và còn nhớ được vài điều; quyển sách ấy ít hay nhiều đã đánh động đến chúng ta. Tiếc, quyển sách nầy đánh động đến anh ở phần nhớp nhúa…Anh muốn nói với em- Quyển tiểu thuyết “ Nổi Buồn Chiến Tranh “ không có bao nhiêu nỗi buồn chiến tranh; nó chỉ là cái lông voi, từ một con voi chiến tranh to lớn.
Anh muốn nói với em- Đảng Cọng Sản Việt Nam là nỗi buồn chiến tranh. Hệ tư tưởng Cọng Sản là nổi buồn chiến tranh. Cả một Việt Nam hôm nay là nổi buồn chiến tranh. Cả Việt Nam hải ngoại hôm nay là nổi buồn chiến tranh. Quá khứ Mậu Thân và thủ đô Huế là nổi buồn chiến tranh. Quá khứ những người lính VNCH vào lò cải tạo của Cọng Sản là nổi buồn chiến tranh; và anh, con của một người yêu nước đã đi theo Cọng Sản trong quá trình đánh Pháp là nỗi buồn chiến tranh…Bảo Ninh không viết được. Bảo Ninh, ngay cả hai từ “ Thám Báo “ còn không hiểu được nghĩa của hai chữ nầy là thế nào, khi Bảo Ninh dàn dựng lên hình ảnh tội ác từ phía “ Ngụy, “ em còn muốn biết thêm không ?
Thôi đi anh. Nói theo Bác Hoàng Xuân Sơn, chúng ta không cần ầm ĩ nó.