Ta không biết có một ngày ta biết
Rằng trong thơ có chở cả sương mù
Khi ta biết cũng là ngày ta hết biết
Có bao điều cần chú nguyện với hoang vu
Thâm tạ về em, cảm tạ nàng
Đời từ buổi ấy hết cư an
Ta thường tơ, tưởng; đâu sai, đúng ?
Rồi nhủ- thiền trong ánh nguyệt vàng…
Cũng hít hơi vào cũng thở ra
Hít vào là Phật thở ra Ma
Hởi ơi chứng đắc xa tầm với
Ta ngục tù trong một đóa hoa
Ta không biết đến một ngày ta biết
Bị ăn đòn mà chẳng dám kêu la
Bị thúc trói, nhưng mừng rơn cứ viết
Cảm ơn trời, buổi ấy, có em qua