Hãy để núi trở về núi
Hãy để sông trở về sông
Không cần ngồi phủ sóng
Hãy nhủ lòng, thong dong
Không cần phải hôn em
Không cần phải ôm em
Không cần nói lời thương mến
Thật ra mọi chiều kích nhân gian nầy, cành hoa ấy phủ khắp, đôi mắt ấy bao trùm khắp, đôi môi ấy thành biển khơi, thân thể ấy thành quê hương, tâm tình nàng là Tết…
Chàng không cần trông về, tưởng tới; nhưng là sống với, hư không…
Tháng mười hai rồi
Năm mới
Nguyện trong tiến trình duyên khởi
Mục nát thành thần kỳ
Xanh lại thêm xanh