THƯƠNG CHO NÀNG LẮM

Mỗi ngày thế giới mỗi đầy thêm
Tôi trở thành chật chội
Mỗi ngày con người mỗi lên cấp
Tôi vỗ về tôi, chuyện đã rồi

Chúng ta nói về tình yêu
Nhưng khó lòng gặp mặt
Chúng ta nói về canh tân
Nhưng tự mình hủ hóa

Trời ạ, tôi và nàng
Trời ạ, tôi và tôi
Có lên chùa sám hối
Phật mỉm cười, về thôi…

Mỗi ngày tôi thấy tôi đông đặc
Ngay cả suy nghĩ
Nói lời lắp bắp
Khổ thế …

Mỗi ngày tôi đi lần về phía kinh thành
Nơi có thể nghe và thấy
Những trò chơi

Tôi co quắp trong cái biết
Biết vầy, ngày xưa
Không còn ngày xưa cho bệnh hoang tưởng
Nàng cùng tôi đi !!!!!!!!!!!

Leave a Comment