Tôi ngồi uống trà cùng lúc nhâm nhi hai con số- bốn chín và năm mươi
Khi mà vô hạn bằng không
Bao nhiêu chữ nghĩa gánh gồng ra đi
Ôm em thê thiết kể gì
Nhưng không thể không viết
Đành coi văn tự về trời
Đành để tâm cảnh ra khơi
Tôi ngồi uống trà cùng tôi trôi hoang tôi
Cứ nghĩ mãi về một điều đã biết
Hình như thể không có gì hoại,diệt