TÔI BÌNH MINH TÔI

Khi thơ tưởng đã xa tầm
Em, con nước cũ, âm thầm, lại khơi
Đôi khi tưởng đã cạn lời
Mà không, bốn cõi rong chơi, lại về
Ngỡ rằng mặt ủ, mày ê
Ai hay, từ buổi em về, hân hoan
Mới hay đôi chút điệu đang
Lại đầy cách bướm, lạn man man tình
Khi thơ tự thắp lửa mình
Tôi bung giới hạn, tôi bình minh tôi

Leave a Comment